VIỆT BẰNG
Chiều Lam Sơn vầng ráng hồng sắp tắt
Đồi sim buồn, chiều xuống cảnh thêm buồn.
Gió đại ngàn mang theo về cái rét,
Cho lòng này thêm quay quắt nhớ thương..
Anh chết lặng trong màu tím hoàng hôn,
Dõi cánh chim chiều trời xa chấp chới.
Mong em kịp về trước khi trời tối,
Biết em cũng buồn dưới bóng chiều rơi.
Tiếng thạch sùng cứ nức nở liên hồi,
Ngàn sao nhớ ai lệ trào lấp lánh.
Anh ngồi đây chờ chiều đi đến cạn,
Nghe tim mình khắc khoải nhịp đơn côi.
Những chiền buồn anh thầm gọi chiều ơi!
Em có nghe không những chiều như thế.
Giờ chỉ mình anh ngắm chiều lặng kẽ,
Thêm nhớ thương những chiều cũ xa rồi!./.
CHIỀU ĐÔNG BUỒN